Tin tổng hợp

nghệ thuật và thẩm mỹ thứ 7 – viettingame

Tư liệu & Tra cứuNhân vậtNhân vật Văn hóaNhân vật Sinh hoạt Xã hộiTác phẩmTác phẩm văn họcTác phẩm học thuậtTác phẩm học làm ngườiTư liệu & Tra cứuNhân vậtNhân vật Văn hóaNhân vật Sinh hoạt Xã hộiTác phẩmTác phẩm văn họcTác phẩm học thuậtTác phẩm học làm người

Tình nhân thích điện ảnh ở Việt Nam lâu nay ít để ý tới nguồn gốc, tên thường gọi “Nghệ thuật và thẩm mỹ thứ 7” dành riêng cho điện ảnh, tuy nhiên thỉnh thoảng vẫn gặp gỡ trên báo chí tên thường gọi này. Mươi năm lại trên đây lác đác xuất hiện một vài tài liệu lý luận rằng: “Sở dĩ gọi điện ảnh là nghệ thuật và thẩm mỹ thứ bẩy vì thế nó Thành lập sau 6 nghệ thuật và thẩm mỹ mang trước nó”.

Đang xem: Nghệ thuật và thẩm mỹ thứ 7

Nhưng 6 nghệ thuật và thẩm mỹ trước nó là những nghệ thuật và thẩm mỹ gì, thì mỗi người liệt kê ra những tên không giống nhau.

Trong dự án công trình văn học “Văn học dân gian và nghệ thuật và thẩm mỹ tạo hình điện ảnh”. TS. Nguyễn Mạnh Lân và TS. Trần Duy Hinh liệt kê 6 nghệ thuật và thẩm mỹ này là: Văn học, múa, âm nhạc, hội họa, kiến trúc và sân khấu.

Cuốn “Điện ảnh – Nghệ thuật và thẩm mỹ thứ bảy” do Cao Thụy biên soạn lại liệt kê ra: “Văn học, Kiến trúc, Nghệ thuật và thẩm mỹ tạo hình (trong đó mang điêu khắc, hội họa, đồ hoạ, trang trí mĩ nghệ), Sân khấu, Múa, âm nhạc.”

Những liệt kê trên không tồn tại sự thống nhất lúc nêu tên những nghệ thuật và thẩm mỹ Thành lập trước Điện ảnh. Hơn thế nữa, trong số những nghệ thuật và thẩm mỹ trên không có ai nêu ra “Nhiếp ảnh” cả. Ko rõ vì thế lý do gì , vì thế Nhiếp ảnh ko phải là một nghệ thuật và thẩm mỹ hay vì thế nó Thành lập sau Điện ảnh?

* Người trước nhất sử dụng cụm từ “Nghệ thuật và thẩm mỹ thứ bảy” là Ricciotto Canudo (1879 – 1923) . ông là người Pháp gốc ý, là nhà văn, nhà thơ, nhà biên kịch, nhà phân tích văn học và nghệ thuật và thẩm mỹ. Cụm từ “Nghệ thuật và thẩm mỹ thứ bảy” được ông sử dụng ko phải để đặt tên cho Điện ảnh mà sử dụng nó lúc viết về Điện ảnh trong quy trình phân tích tính chất và mối quan hệ của những mô hình nghệ thuật và thẩm mỹ. Lúc đầu, ông còn chưa sử dụng cụm từ “Nghệ thuật và thẩm mỹ thứ bảy” mà sử dụng cụm từ “Nghệ thuật và thẩm mỹ thứ sáu” để chỉ Điện ảnh.

Việc phân tích tính chất của những mô hình nghệ thuật và thẩm mỹ đã được tiến hành từ thời cổ đại. Trong cuốn sách “Phân loại nghệ thuật và thẩm mỹ“1, nhà mỹ học Xô Viết M. Khoán cho biết thêm, nhà phân tích nghệ thuật và thẩm mỹ người Đức Max Dessoir2 (1867 – 1947) phát hiện ra là vào thời “hậu Aristote” người ta đã tách ra 6 mô hình nghệ thuật và thẩm mỹ và dựa vào tính chất của chúng xếp thành hai nhóm:

Nhóm nghệ thuật và thẩm mỹ tĩnh: gồm mang Kiến trúc, Điêu khắc và Hội họa.Nhóm nghệ thuật và thẩm mỹ động: gồm mang âm nhạc, Thơ và Múa.

Sau này Friedrich Hegel (1770- 1831) trong “Những bài giảng về Mỹ học”, theo một hướng phân tích khác, đã xếp 6 nghệ thuật và thẩm mỹ trên thành hai nhóm:

Nhóm mang kích cỡ vật thể nhỏ dần, gồm: Kiến trúc, Điêu khắc và Hội họa.Nhóm mang thời gian làm việc triệu chứng tăng dần, gồm: âm nhạc, Thơ và Múa.

Điện ảnh sau lúc Thành lập, nhờ sự tìm tòi sáng sủa tạo của những nghệ sỹ, đã từ từ vươn tới tầm cỡ một nghệ thuật và thẩm mỹ. Những nhà trí thức, những nghệ sỹ, những nhà lý luận rất ủng hộ Xu thế này và bằng những phân tích lý luận thâm thúy tác động mạnh vào quy trình hoàn thiện nghệ thuật và thẩm mỹ Điện ảnh. Một trong những người này là Ricciotto Canudo.

Nhà đạo diễn , nhà lý luận điện ảnh Pháp Jean Epstein (1897-1953), đã viết: “Vào năm 1911 và nhiều năm sau đó lúc phim ảnh trên thực tiễn và lý luận, được xem là trò tiêu khiển cho học viên, là phương tiện giải trí thú vị, thì Canudo đã hiểu rằng Điện ảnh mà thậm chí và cần phải trở thành một Nàng Thơ mới mà lúc đó nó mới chỉ tồn tại trong tiềm năng. Ông đã tìm thấy những thời gian làm việc phát triển ví dụ của Điện ảnh và những tiền đồ vô tận đang mở ra nó”3. Trong cuốn “Lịch sử dân tộc lý luận Điện ảnh”4, tác giả Guido Aristarco gọi ông là người tiên phong đặt nền móng cho lý luận Điện ảnh.

*

Bìa cuốn sách “Tuyên ngôn của bảy nghệ thuật và thẩm mỹ”, xuất bạn dạng năm 1923.

Ricciotto Canudo trong quy trình phân tích tính chất của những nghệ thuật và thẩm mỹ cũng sử dụng quy mô hai nhóm nghệ thuật và thẩm mỹ trên. Về sau, trong quy trình hoàn thiện lý luận của tớ, ông đã đưa “Thơ” trở lại , và năm 1923 ông xuất bạn dạng dự án công trình “Tuyên ngôn của bảy nghệ thuật và thẩm mỹ”.

Xem thêm: Jpg To Ai File: What Is A I Files, What Is An Ai File

Khác với những hướng phân tích trước trên đây, lúc sử dụng quy mô hai nhóm nghệ thuật và thẩm mỹ, R.Canudo nghĩ là, mang hai nghệ thuật và thẩm mỹ đó là Kiến trúc và âm nhạc. Kiến trúc mang hai nghệ thuật và thẩm mỹ phù trợ là điêu khắc và Hội họa, tạo thành một nhóm. Âm nhạc mang hai nghệ thuật và thẩm mỹ phù trợ là Thơ và Múa, tạo thành một nhóm.

Hai nhóm nghệ thuật và thẩm mỹ này còn có những tính chất không giống nhau. Nhóm I mang 3 tính chất: này là nghệ thuật và thẩm mỹ không khí, là nghệ thuật và thẩm mỹ tĩnh và là nghệ thuật và thẩm mỹ tạo hình. Còn nhóm II mang 3 tính chất: này là nghệ thuật và thẩm mỹ thời hạn, là nghệ thuật và thẩm mỹ động và là nghệ thuật và thẩm mỹ tiết tấu.

Mà thậm chí thấy rằng, trong phân tích của tớ, lúc tậu ra 6 nghệ thuật và thẩm mỹ để phân tích, R.Canudo đã kế thừa trung tâm lý luận của những người đi trước, chứ ko tùy tiện tậu ra 6 nghệ thuật và thẩm mỹ nào cũng rất được.

Trong “Tuyên ngôn của bảy nghệ thuật và thẩm mỹ”, sau lúc phân tích tính chất của 6 nghệ thuật và thẩm mỹ ở hai nhóm trên, ông dành vị trí thứ bảy cho Điện ảnh mà ông gọi là “Nghệ thuật và thẩm mỹ tổng thể”. Theo R.Canudo thì Điện ảnh tổng hợp những tính chất của 6 nghệ thuật và thẩm mỹ trên. Tức là Điện ảnh vừa là nghệ thuật và thẩm mỹ không khí lại vừa là nghệ thuật và thẩm mỹ thời hạn; vừa là nghệ thuật và thẩm mỹ tĩnh lại vừa là nghệ thuật và thẩm mỹ động; vừa là nghệ thuật và thẩm mỹ tạo hình lại vừa là nghệ thuật và thẩm mỹ tiết tấu.

R.Canudo viết: “Lý thuyết về nghệ thuật và thẩm mỹ thứ bảy mà tôi đã trình diễn lần trước nhất cách trên đây 3 năm ở khu La tinh là thích nghi với mọi logic và được nghe đến trên toàn trái đất. (. . .) Nhiều kẻ đã sử dụng quan niệm “Nghệ thuật và thẩm mỹ thứ bảy” cốt để kiếm tiền mà ko dám chiu trách nhiệm về ý nghĩa của từ Nghệ thuật và thẩm mỹ. Chúng ta cần Điện ảnh để tạo ra Nghệ Thuật tổng thể, nơi hội tụ của mọi nghệ thuật và thẩm mỹ”.5

Ông viết tiếp: “Thời nay, “vòng hoạt động” của Mỹ học khép lại đầy tự tôn trong một tổng thể những nghệ thuật và thẩm mỹ mang tên Điện ảnh. Nên chúng ta coi hình oval như hình ảnh tượng trưng cho vòng đời, vòng chuyển đống gãy khúc ở hai cực, nghệ thuật và thẩm mỹ hay mọi nghệ thuật và thẩm mỹ được thể hiện theo chiều ngang trên giấy như sau:

*

Vòng tròn phía bên trái:
– A: viết tắt của chữ kiến trúc
– P: Viết tắt của chữ Hội họa
– S: Viết tắt của chữ Điêu khắc
Vòng tròn phía bên phải:
– M : Viết tắt của chữ Âm nhạc
– P: Viết tắt của chữ Thơ
– D: viết tắt của chữ Múa

Chú thích Vũ Quang Chính

Đã bao thế kỷ trôi qua, cho tới thời buổi này, so với toàn bộ những dân tộc trên trái đất, hai nghệ thuật và thẩm mỹ (chính) với bốn nghệ thuật và thẩm mỹ phù trợ vẫn ko thay đổi. Mẫu được gọi là tiến triển của nghệ thuật và thẩm mỹ chỉ là lối chơi chữ khó hiểu mà thôi.

Thời nay, chúng ta biết tổng hợp một cách thẩn kỳ vô vàn kinh nghiệm của con người. Chúng ta biết phối hợp Khoa học và Nghệ thuật và thẩm mỹ để thâu tóm và thắt chặt và cố định nhịp điệu của ánh sáng sủa. Sự phối hợp đó được gọi là Điện ảnh”.6

* Điện ảnh không những mang một tên thường gọi là “Nghệ thuật và thẩm mỹ thứ bảy”. Một số trong những người còn đặt cho Điện ảnh những tên khác nữa. Đạo diễn điện ảnh Pháp Abel Gance (1889-1981 ) gọi Điện ảnh là (nghệ thuật và thẩm mỹ thứ sáu, Nhà phê bình phim Emil Viyermoz của tạp chí Temps gọi là “Nghệ thuật và thẩm mỹ thứ năm”7. Còn đạo diễn điện ảnh Jean Cocteau (1889- 1963) thì gọi điện ảnh là “ Nàng thơ thứ mười”.8

Như chúng ta biết, theo thần thoại cổ xưa Hy Lạp, thần Zeus mang 9 cô phụ nữ đa tài mà thần rất yêu quý. Thần Zeus giao cho từng cô thống trị và bảo trợ một nghệ thuật và thẩm mỹ chữ Hy Lạp viết là “Musa”. Ở Việt Nam từ “Musa” được dịch thành “Nàng Thơ”. Chín Nữ thần này là:

1. Calliope: Nữ thần sử thi
2. Clio: Nữ thần lịch sử vẻ vang
3. Euterpe: Nữ thần âm nhạc
4. Melpomene: Nữ thần thảm kịch
5. Polimynie: Nữ thần Thuật hùng biện
6. Erato: Nữ thần thơ trữ tình
7. Terpsichore: Nữ thần múa
8. Thaile: Nữ thần hài kịch
9. Uranie: Nữ thần thiên văn

Như vậy, sau 9 Nàng Thơ, 9 Nữ thần nghệ thuật và thẩm mỹ trong thần thoại cổ xưa Hy Lạp, Jean Cocteau sử dụng “nàng Thơ Thứ Mười” để đặt tên cho Điện ảnh. Tên thường gọi này ít được thông dụng, nhưng cũng rất được một vài nước sử dụng, như ở Nga ví dụ điển hình, người viết thường sử dụng “Nàng Thơ thứ mười” nhiều hơn nữa là “Nghệ thuật và thẩm mỹ thứ bảy“.

1. M. Kagan: “Phân loại nghệ thuật và thẩm mỹ”, NXB Nghệ thuật và thẩm mỹ, Leeningrad, 1972, trang 20, tiếng Nga.

2. M. Desosoir: “Ăsthetik und allegemeine Kunstwissenschaft”. Stuttg., 1906, tr.15

3. Jeab Epstein: Le cinematographe vu de l”Etna, Rcrivains reunis, Paris, s.d. Trích dẫn theo cuốn “Lịch sử dân tộc lý luận điện ảnh” của Guido Aristarco. Phiên bản tiếng Nga. NXB Nghệ thuật và thẩm mỹ, Moskva, 1966, tr 15.

4. Guido Aristarco: “Storia delle teoriche del film“. Phiên bản tiếng Nga, NXB Nghệ thuật và thẩm mỹ, Moskva, 1966.

Xem thêm: Substantia Nigra Là Gì Mới Trong Chẩn Đoán Và Điều Trị Bệnh Parkinson

5. Tạp chí La Gazettedes sept art, số 25/1/1923

6. Tạp chí La Gazettedes sept art, số 25/1/1923

7. Trích dẫn theo Georges Sadoul, Le cinema devient un art, 2vol. Denoel, Paris, 1952.

8. Theo Bách khoa toàn thư mở – Wikipedia tiếng Pháp

Về Viettingame.com

Viettingame.com - Chuyên trang web tổng hợp những thông tin hữu ích trên internet như thông tin về game, tin tổng hợp
Xem tất cả các bài viết của Viettingame.com →

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *